

Hôm nay con trai của bố tròn 4 tháng. Như thường lệ, mẹ Dung lại đưa

Hải Tặc của bố vẫn chưa biết lật - một mốc cần phải cố gắng. Tuy nhiên có những điểm nhấn cần phải nhắc đến. Thứ nhất là khả năng hò hét ko biết mệt mỏi. Bố tin đây là 1 tố chất tốt để con trai có thể đi theo nghề giáo, giống như ông bà Nội và bố. Thứ hai là phản xạ có điều kiện đã được hình thành. Cụ thể, thói quen mỗi buổi sáng theo bà Ngoại đi phơi nắng ở bên ngoài khiến Hải Tặc rất thích thú. Gần đây, mỗi khi đi về, mẹ Dung bế thì Hải Tặc đều khóc, chuyển qua bà Ngoại thì lại nín vì nghĩ là được đi chơi. Những mốc này ghi nhận sự phát triển của con trai. Bố rất vui.
